watch sexy videos at nza-vids!
HomeTruyện sexSMS đẹp
Trang chủ > Diễn đàn > Hạt giống tâm hồn >
xuong Bình minh trên núi
#1 05:36:5817/05/26
Admin Thuydaik [ON] (Admin)
Tuyển Người Yêu
t rạng rỡ, xinh đẹp khi đến chỗ hẹn mà không biết đến món quà bất ngờ tôi dành cho chị.


Chị rất vui vẻ, tràn đầy vẻ hạnh phúc trên gương mặt khi bước vào quán quen, đi thật nhanh đến chỗ ngồi quen thuộc của chúng tôi. Điều tiếp theo mà tôi  biết là một làn nước lạnh tê người hắt thẳng vào mặt tôi, kèm theo một cái tát nổ đom đóm mắt, và sự nghẹn ngào của chị :


-Cậu… cậu … cậu … Cậu thật khốn nạn! Có ai như cậu không hả? Hôm nay là ngày gì mà cậu lại diễn cái trò này hả? Tôi … có nhất thiết phải bị đối xử như vậy không hả?


Nói rồi, chị đã chạy đi trong làn nước mắt tuôn rơi không ngừng. Nhìn bóng dáng chị như vậy, tôi thực sự chỉ muốn chạy theo, giữ chị lại, ôm chị thật chặt, xin lỗi chị cả ngàn lần… đến khi nào chị tha thứ cho tôi thì thôi. Tuy nhiên, lý trí đã giữ chân tôi lại. Nếu giây phút đó, tôi yếu lòng thì bao công sức của tôi bây lâu nay sẽ tan thành mây khói hết!


Lúc đó, đứa bạn đi cùng tôi – Thủy – nói như trách cứ:


-Anh làm vậy … có quá đáng, độc ác với chị ấy không ? Hành xử như vậy giống trẻ con lắm!


-Em đừng nói vậy! Anh vẫn là một đứa trẻ, 25 tuổi thì già với ai được đây em ? Cảm ơn em đã hoàn thành xuất xắc vai diễn bạn gái của anh. Nhờ công của em mà anh thành một kẻ có mới nới cũ rồi đấy!
Tôi cười trong nỗi buồn vô hạn. Nụ cười của tôi méo xệch, thê thảm như một con rùa rụt cổ. Để kỉ niệm ngày hôm đó, tôi ra hồ uống rượu một mình. Trong hơi men ngất ngư, tôi tự vỗ vai mình, tự an ủi mình:


-Phong ! Chúc mừng mày đã làm được việc đúng đắn nhất từ trước đến nay! Đó là giải thoát cho người con gái mày yêu hơn bất kì cái gì trên đời này! Uống hết đi, rồi về ngủ một giấc. Mai, ta sẽ chuẩn bị đồ đạc đi du học, đi khỏi cái mảnh đất đầy bi ai này.


Và tôi cười khùng khục như một thằng điên, giữa đêm hôm khuya khoắt, trong sự ngoái đầu tò mò của người những người xung quanh.


Bình minh trên núi
Tải ảnh gốc


Cuộc đào thoát…


Sân bay Nội Bài về khuya không có mấy người. Quang cảnh ấy càng khiến tôi trùng lòng, mềm yếu hơn bao giờ hết. Chỉ còn vài phút nữa, chuyến bay sẽ cất cánh . Giây phút đó khiến tôi bồn chồn, bứt rứt với suy nghĩ :“Chuyến bay sẽ mang tôi rời xa chị – người tôi yêu nhất! Nó cũng khiến tôi thành một kẻ đào tẩu hèn nhát!”


Tôi có thể lặng lẽ ra đi, bỏ lại mọi thứ. Nhưng như thế là không đáng mặt đàn ông. Thế nên, tôi quyết định nhắn tin báo cho chị, sau nhiều lần xóa và chỉnh sửa. “Chị à! Em sắp lên máy bay rồi! Chị ở lại giữ gìn sức khỏe ! Và cứ căm hận em nhiều vào, đừng tha thứ cho em!”


Thời gian như ngừng trôi khi tôi chọn gửi tin nhắn đi. Nhận được tin nhắn báo gửi thành công thì tôi cũng xóa sạch tin nhắn lưu trong máy và bỏ luôn chiếc sim điện thoại. Tôi coi đó như một hành động khép lại cánh cửa quá khứ! Tôi còn cả một chặng đường dài phía trước cần đi, một mình mà không có chị bên cạnh.


Lên máy bay mà lòng tôi vẫn trĩu nặng những suy nghĩ về chị. Giờ này, chị có thể đang chập chờn níu một giấc ngủ. Hoặc chị đang khóc, đang căm hận tôi. Tôi sợ hình ảnh đôi mắt chị trũng sâu, sợ  ánh mắt căm hờn mà chị dành cho tôi hôm đó, sợ nhiều thứ… liên quan đến chị.


Nặng nhọc gạt bỏ những tâm tư ấy, tôi chập chờn ngủ. Tương lai của tôi phía trước thế nào, thực sự tôi không biết, không thể định hình nổi. Nhưng có một điều tôi biết rất chắn chắn: “Chuyến bay này sẽ chỉ một trong rất nhiều chuyến bay tôi sẽ ngồi. Chuyến đi này sẽ chỉ là một trong rất nhiều chuyến đi mà

<< 1 2 3
Ads - Nhà tài trợ :
len Tổng số : 1 View: 18365
 Bình luận
Tên bạn:

Nội dung:

Chia sẻ :
BBCode :

Link :
U-
ON
C-STAT
DUA TOP WAP VIET