23:16:29 | 16/05/26 |
 | Thuydaik [ON] (Admin) |
nó cũng đểu lắm cơ, thủ thỉ với bọn mình rằng: các em lâu ngày quá, ko ra chơi, anh muốn cho mấy chú ra ngoài, ko đi bộ đâu nhé. Có xe đưa rước đàng hoàng (xe tải ….) thế là chúng tớ ham vui đi, lên xe ra khỏi cổng thật là 1 cảm giác thật tự do hạnh phúc, như chim trời tung cánh vậy..
Chạy 1 hồi rồi đến 1 cái trang trại nuôi bò… và nhìn cái thảm cảnh phân bò …. nhìn chúng nó trả giá mua phân mà chúng tớ cười ra nước mắt… ” Anh giảm giá tí nhé, phân bò kì này lỏng quá, chả được nhiêu… anh giảm giá tí…” thằng kia phán phân để lâu nó thế chứ muốn rắn thì vào trong….” bọn tớ khóc ko thành tiếng, cười ko ra hơi… thế là vào xúc, (cái mùi của tụi bò này, công nhận là khá nhất trong các loại phân, với lại có nguyên tắc ngửi hoài riết ko ngửi mùi được nữa…
Thế là lúc đầu cũng nhẹ nhàng, né tránh nó văng vào người, nhưng xong rồi thì chơi tay, rồi dính cũng kệ mịa…. và khi lên xe trở về, các bác biết ko … chúng tớ đã chơi trò chọi tuyết….. lý do là.. lúc ấy xe đầy phân rồi.. đứng lên nó nhũn xuống và có thằng té, thằng này kéo thằng kia… và thằng nào ko dính thì bi chúng tớ vo phân lại và chọi vào…. lạy hồn… có thằng dính vào miệng thì phải tớ được đại đội trưởng bảo kê nên dính 1 tẹo… nhưng về tới nơi thì chả thằng nào dám đứng gần trong 10m cả… chúng nó bảo đám tớ thối quá… Thề là tớ ko ngửi được gì.hahaha ôi cái thảm cảnh ấy nó cười ra nước mắt các bác ạ
——————————————–
Cái chuyện lãnh lương hay còn gọi là lãnh trợ cấp…. lúc đầu nghe chúng tớ được hưởng mức lương căn bản của nhà nước theo hạn ngạch, mình nghe khoái lắm… coi ra cũng được 500k hơn/1ng/1tháng mà .. but lúc kí nhận tiền…nhìn có nhầm ko ??? còn 80k + và sẽ lãnh vậy lãnh luôn trừ khi được thăng quân hàm…. nhìn cái bảng nó trừ tiền…. choáng… các bác biết ko, nó trừ tiền ăn, tiền uống, tiền mùng, chăn, chiếu gối, tức là hoàn toàn chúng ta ko free !!! nothing free !!! thế là ấm ức toàn tập…. bắt đầu lâm vào cảnh thiếu nợ… và ăn thiếu canteen…. và chúng tớ bắt đầu thành con nợ của xã hội khi xin tiền và mượn tiền liên tục, ăn mày của quốc gia khi thấy bất cứ gì cũng ngon miễn là ko phải đồ ăn của lính… cứ người nhà đem đồ an lên thì share, còn ko quay qua quay lại thì của riêng thành của chung
———————————————
Toàn nam với nam ở ko mà…. cứ đến CN, gái gú nó lên thăm , các anh em nhà ta cứ tranh thủ…. lúc ấy trại lính thành camping, các bác nghĩ ban đầu nó nghiêm túc bao nhiêu thì Chủ Nhật nó messing bấy nhiêu, nào là căng võng, nào là ôm ấp, hú hí, rồi lại còn thịt quay, bánh kem, heo sữa…. tội nghiệp nhất là các đồng chí ở xa, ko có nhà lên thăm, đành chờ chiều về vui vẻ với các anh em… Đêm gác, 1 ca 2 tiếng, gái Củ chi nó mò vào tận phòng, thằng gác giả điên gặp thằng muốn lại nhiệt tình, thế là bóng đêm tội ác, mà phải con nào nó đẹp mình cũng ko nói, toàn là ma sống, mà tớ lộn con ma với con ma người 2 lần nhé. Đang đêm gác, 1 tiếng hú thất thanh khủng khiếp vang lên trong phòng, chúng tớ bật đầu dậy, thấy thằng tiểu đội trưởng nó xanh mặt: hỏi sao, bảo nó gặp con ma mặt xanh, áo trắng loàng nhoàng bước qua mặt nhìn nó, cực kì ghê…. tớ hơi ớn…. chúng nó tắt đèn ngủ tiếp, và tớ đang gác, đang phê phê thì có cái mùi… rất lạ…. đíu mịa.. đằng sau ớn lạnh…. mở mắt to và quay lại…. ối má, dm MAAAA !!! ..sẵn cây ba trắc trên tay, tớ đek la tiếng nào, phang luôn, bụng bảo dạ: thôi tớ đi đây, các cậu ở lại mạnh khỏe… chết thì chết đứng đek chết nằm….móa phan nghe cái bộp… vào vai… nó chỉ ứ ứ trong miệng. lấy chân tính đạp tiếp mà nghe nó nói nhỏ: Em đây anh, em vào chiều các anh mà, tha em đi (nó tưởng tớ là vệ binh…) em cho miễn phí nhà…. ôi Dis, biến , biến ngay, nó chạy thục mạng các bác ạ…
Và 1 lần nữa sau lần đó, tớ gặp thật… mình cũng lại tưởng là con khốn nạn nào đấy mò vào phòng. Lúc ấy có cái