13:43:36 | 18/05/26 |
 | Thuydaik [ON] (Admin) |
ưởng vào tình yêu của anh, nó đã từng nghĩ anh là mối tình thóang qua nhưng bây giờ suy nghĩ ấy đã thay đổi. Nó thật sự yêu anh và cần anh như chính anh bảo cần nó. Một năm yêu nhau, nó đã hạnh phúc và tin anh. Vì thế, để vượt qua những kì thi sắp tới, nó bảo anh ngừng gặp nhau 1 thời gian đến khi nó có được tấm bằng đại học trong tay. Anh đã đồng ý, nó yên tâm cắt mọi liên lạc, không gặp anh, không nói chuyện với anh 4 tháng trời.
Ngày nó cầm kết quả đỗ đại học, người mà nó muốn tìm đến đầu tiên đó là anh. Nhưng gọi thì "thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được", nhắn tin thì vài ngày sau báo cáo lỗi. Nó buồn, nhưng luôn tìm đủ mọi lý do để bao biện cho anh. Nó quá tin vào tình yêu của anh đến mức 2 tháng trời không liên lạc được với anh, nó vẫn nghĩ anh có việc gì đó, nó chưa từng nghĩ đến việc anh có người yêu mới, dù đã có nhiều đứa bạn bảo với nó rằng thấy anh đi với ai đó.
Một ngày kia, nó thấy ai đó giống anh, đang chờ chị bán hàng ở trước cửa hàng nhà nó. Nó giật mình, tim đập loạn xạ, nó muốn bước ra để xem người đó có phải là anh không. Nhưng nó không thể, chỉ đến khi chị bán hàng giục nó đi về cùng chị, nó mới bước ra. Nó bất ngờ lắm, người con trai nó từng yêu, từng tin tưởng đang đứng trước mặt nó, tay ôm ấp người con gái khác. Nó nhìn anh, anh vội ngoảnh mặt đi. Nó oà khóc và chạy đi, nó chỉ chạy, và chạy thật xa nhất có thể, nó muốn chạy để không ai đuổi kịp nó, không ai được thấy nó khóc, và suy xụp vì anh như thế.
Một sms trong máy nó. Đó là của anh với tin nhắn" ANH XIN LỖI, EM LÀ TẤT CỦA ANH, NHƯNG ANH KHÔNG XỨNG ĐÁNG VS TÌNH YÊU CỦA EM. MONG EM MAU QUÊN ANH VÀ HP EM NHÉ"
Nó chua xót thay cho tình yêu 1 năm trời, mà lần đầu tiên nó từng thật lòng như thế. Anh chà đạp lên tình cảm của nó để bây giờ anh nói 1 câu xin lỗi. Nó cười, cười vì trái tim đặt nhầm hướng, vì nước mắt cạn khô, vì tất cả những nỗi nhớ bao ngày qua. Nó sẽ mạnh mẽ sống, vì nó cùng từng chứng kiến cạnh bố bỏ rơi mẹ nó. Nó sẽ không tin bất kì người con trai nào nữa, nó hận....
Ngày nó bước vào cánh
Chap 2
…ngày nó bước vào cánh cổng đại học, mẹ nó ném cho nó bọc tiền để nó tiêu xài trong một tháng. Còn bố nó mua cho nó cái xe máy để đền bù những ngày không bên nó được. Nó cười, cười vì đống của cải bố mẹ nó trả cho những gì nó cố gắng. Và nó cười cho cái tình cảnh của nó giờ đây. Một mình đi chiếc xe ga mà tìm nhà khắp nơi, nó muốn ra ở riêng, mẹnó không đồng ý nhưng vì dượng nó và cái gia đình mới của mẹ nên nó quyết định ra ngoài sống.
Nó k có bạn nên việc tìm nhà rất khó khăn. Tận 2 ngày vòng quanh các ngõ ngách hà nội, nó mới tìm được 1 ngôi nhà 2 tầng. Mình nó sống ở đó.
Nó bắt đầu ổn định nhà ở, học tập. Thì bố nó bảo với nó, cho đứa con của bố với mẹ kế đến ở với nó. Nó đành đồng ý vì nó k muốn bố nó buồn phiền hay suy nghĩ gì về nó.
Vài ngày sau em nó đến. Dù con bé đó kém nó tận 2 tuổi, nhưng chắc hai đứa mà đi cùng nhau thì ai cũng sẽ nhầm rằng em là chị, chị là em. Mặt mũi con nhỏ đó vì nhiều lần đi mỹ viện, sửa sang sắc đẹp nên mới 16t mà đã như sinh viên năm cuối, đi làm rồi vậy. Dù k ưa con bé lắm nhưng nó luôn nhẫn nhịn và quý nó như em ruột mình vậy. Nhưng ngược lại, con bé đó thì không coi nó ra gì. Luôn tìm cách vò tiền nó, và bắt nó làm biết bao nhiêu thứ. Nếu nó mắng, con bé lại dở trò bỏ nhà đi làm nó lo lắng phải đến nhà bạn để đón em về.
Một hôm, em nó đưa bạn trai và một số con bé đua đòi khác về nhà ngủ. Lần này thì nó k thể nhẫn nhịn đc nữa. Nó xách đồ bỏ nhà đi để mặc con bé với những đứa đầu tóc xanh đỏ mặt hàn ruốc của nó. Nó chả thèm quan tâm nữa.
Nó lang thang trên đường bằng ”con ngựa” của nó với bọc quần áo trên tay, ai cũng nhìn nó mà thắc mắ